Nhà triết học kiêm nhà toán học lỗi lạc Bertrand Russell (1872–1970) từng viết về những quan điểm ở giai đoạn đầu đời mà sau đó ông đã từ bỏ khi về già. Hãy thảo luận cùng các bạn trong lớp xem liệu bạn coi điều này là biểu hiện của sự yếu kém hay sức mạnh nơi Bertrand Russell. (Bạn cho rằng những quan điểm hiện tại của mình về thế giới xung quanh sẽ thay đổi khi bạn học hỏi và trải nghiệm nhiều hơn, hay bạn nghĩ rằng kiến thức và trải nghiệm sâu rộng hơn sẽ củng cố thêm sự hiểu biết hiện tại của mình?)
Việc Bertrand Russell thẳng thắn từ bỏ những quan điểm ban đầu
của mình không phải là một biểu hiện của sự yếu kém, mà chính là minh chứng rõ
nét cho sức mạnh trí tuệ và lòng can đảm triết học.
1. Góc nhìn thảo luận: Biểu hiện của sức mạnh hay sự yếu
kém?
Trong tư duy thông thường, người ta thường nhầm lẫn giữa sự
kiên định và tính bảo thủ. Xã hội có xu hướng ca ngợi những người "trước
sau như một", và xem việc thay đổi lập trường là dấu hiệu của sự dao động,
thiếu lập trường hay thất bại. Tuy nhiên, khi nhìn vào hành trình tư tưởng của
Russell, sự thay đổi ấy mang tầm vóc hoàn toàn khác:
- Sự
trung thực tuyệt đối với chân lý: Russell dành gần cả thập kỷ để cùng
Alfred North Whitehead viết nên công trình vĩ đại Principia Mathematica
nhằm chứng minh toán học có thể quy về logic thuần túy. Nhưng khi nhận ra
những giới hạn và nghịch lý nội tại (cùng với tác động từ các khám phá của
Ludwig Wittgenstein và Kurt Gödel sau này), ông sẵn sàng thừa nhận những hạn
chế của hệ thống mà mình dày công xây dựng. Việc từ bỏ một niềm tin mà
mình đã cống hiến cả tuổi trẻ để bảo vệ đòi hỏi một sự dũng cảm phi thường—điều
mà sự yếu đuối hay tự ái cá nhân không bao giờ làm được.
- Bản
chất của phương pháp khoa học: Triết học của Russell gắn liền với tinh
thần duy lý và thực nghiệm. Trong khoa học, một giả thuyết bị bác bỏ khi
xuất hiện bằng chứng mới không phải là sự sụp đổ, mà là một bước tiến của
nhận thức. Russell từng có câu nói trứ danh: "Tôi sẽ không bao giờ
chết vì niềm tin của mình, bởi vì tôi có thể đã sai." Sự nghi ngờ
lành mạnh đối với chính bản thân là phẩm chất cốt lõi của một nhà tư tưởng
lớn.
2. Sự thay đổi hay củng cố nhận thức của bản thân trước
thế giới?
Khi liên hệ câu chuyện của Russell với hành trình học hỏi của
chính chúng ta, hai khả năng — thay đổi nhận thức và củng cố sự hiểu
biết hiện tại — không loại trừ lẫn nhau, mà diễn ra song hành theo từng tầng
bậc:
- Những
quan điểm chắc chắn sẽ thay đổi:
- Ở độ
tuổi trẻ, cái nhìn của chúng ta về thế giới thường mang tính nhị nguyên:
đúng – sai, trắng – đen, tuyệt đối – tương đối.
- Khi
trải nghiệm nhiều hơn qua sự va vấp, tiếp xúc với các nền văn hóa, các
góc nhìn đa dạng và các kiến thức chuyên sâu, ta nhận ra bức tranh thực tế
phức tạp hơn rất nhiều. Những định kiến bề nổi, những đánh giá vội vàng về
con người, xã hội hay thậm chí các mô hình khoa học đơn giản hóa sẽ dần bị
thay thế bởi cái nhìn đa chiều, thấu cảm và thận trọng hơn.
- Những
giá trị cốt lõi được củng cố sâu sắc hơn:
- Kiến
thức sâu rộng không làm lung lay những giá trị nhân bản nền tảng, mà trái
lại, tôi luyện chúng trở nên vững chãi.
- Ví dụ,
lòng trắc ẩn, khát vọng tự do, hay sự tôn trọng sự thật không hề mất đi;
chúng chỉ chuyển hóa từ một trạng thái cảm xúc bồng bột thành một niềm
tin có căn nguyên, có lý lẽ và chịu được thử thách của thời gian.
3. Gợi ý mở rộng câu hỏi thảo luận cho cả lớp
Để buổi trao đổi thêm phần sôi nổi, bạn có thể đặt lại vấn đề
cho các bạn cùng lớp qua hai câu hỏi phản biện:
- Liệu
có ranh giới nào giữa một người "có tinh thần cởi mở, sẵn sàng thay đổi
khi thấy mình sai" với một người "ba phải, dễ dao động và không
có lập trường"? Điều gì làm nên sự khác biệt giữa Russell và một người
thiếu chính kiến?
- Hãy
thử nghĩ về một quan điểm mà bạn từng tin tưởng tuyệt đối cách đây 3–5 năm
nhưng hiện tại đã hoàn toàn thay đổi. Điều gì đã thúc đẩy sự thay đổi đó:
một trang sách, một bài học khoa học, hay một trải nghiệm thực tế?
0 Comments
Đăng nhận xét